Ocean Vương, nhà thơ trẻ gốc Việt - vì sao thi ca vòm trời Mỹ

12 Tháng Mười Một 20218:52 SA(Xem: 161)

VĂN HÓA ONLINE – NHÂN VĂN - THỨ SÁU 12 NOV 2021

Ý kiến-Bài vở vui lòng gởi về:  lykientrucvh@gmail.com


Ocean Vương, nhà thơ trẻ gốc Việt - vì sao thi ca vòm trời Mỹ

image039

Ocean Vuong (14/10/1988): Nhà thơ, nhà viết tiểu luận người Mỹ gốc Việt, chủ nhân của giải thưởng Whiting Award dành cho thơ năm 2016. Tuyển tập thơ đầu tay của Ocean Vương: Night Sky With Exit Wounds (Bu Tri Đêm Cùng Nhng Vết Thương Xuyên) nhn được nhiu li khen ngi t gii phê bình và có mt trong danh sách Top 10 Books do tờ New York Times bình chọn năm 2016.


Sinh tại Sài Gòn năm 1988, Ocean Vương di cư sang Hoa Kỳ năm 1990 và hiện đang cư trú tại Northampton, tiểu bang Massachusetts.

image041

Hôn kiểu Việt Nam


Ocean Vương


‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍


 ‍‍Bà tôi hôn

như thể những trái bom nổ ở sân sau,

chỗ bạc hà và hoa nhài sực hương

len qua cửa sổ nhà bếp,

như thể đâu đó, những phần thân thể rơi vãi

và những ngọn lửa tìm đường quay trở lại

qua mạch máu trên đùi đứa cháu trai,

như thể bước ra khỏi cửa, thân hình mi

sẽ nhảy múa cùng những vết thương xuyên.


Khi bà hôn, sẽ không có

kiểu âu yếm hào nhoáng, không nhạc ngoại

môi mím chặt, bà hôn như hít lấy

mi vào bên trong, mũi ép vào má

để mùi hương được hồi tưởng trong ký ức

và mồ hôi mi đọng lại thành những giọt vàng

trong hai lá phổi bà, như thể trong khi bà ôm

thần chết cũng đang nắm chặt cổ tay mi.


Bà hôn như thể lịch sử

không bao giờ kết thúc, như thể đâu đó

những phần thân thể

vẫn đang rơi.


Kẻ sáng tạo thời gian


Năm lên bảy, tôi tin

rằng mọi thứ tuân theo


quy luật của những chiếc đồng hồ,

rằng nếu tôi giữ chặt


những chiếc kim,

nắm tay ba sẽ bất thình


dừng lại

trước chiếc mũi hoàn hảo của mẹ,


và bài hát từ chiếc máy phát thanh,

sẽ mãi ngân vang


 hai chữ – tình yêu.

image042

Kẻ phá hoại  


Và đây là cách ta nhảy múa: với váy áo trắng

của mẹ vướng vào chân, những ngày cuối tháng Tám


làm tay ta đỏ thẫm. Và đây là cách chúng ta yêu:

một chai vodka và buổi chiều trên gác mái,


tay cậu luồn qua mái tóc tôi – tóc tôi: ngọn lửa dữ

ta bịt lỗ tai lại và cơn thịnh nộ của ba cậu trở thành


tiếng đập của con tim. Khi môi ta chạm vào nhau

ngày khép lại vào cỗ quan tài. Trong bảo tàng của con tim


có hai kẻ không đầu đang xây căn nhà cháy

luôn có một cây súng treo bên trên lò sưởi


luôn có một giờ nữa để phí phạm ăn chơi – và chỉ để cầu xin Chúa trời

cho thời gian quay trở lại. Nếu không phải gác mái, thời là chiếc xe,


nếu không phải chiếc xe, thời là giấc mộng. Nếu không phải thằng bé,

thời áo quần của nó. Nếu như không còn sống, thời hãy lặng câm. Bởi tháng năm


là khoảng cách ta đã di chuyển trong những vòng tròn. Có nghĩa rằng:

đây là cách ta nhảy múa: một mình trong những cơ thể ngủ mơ. Có nghĩa rằng:


Đây là cách chúng ta yêu: trên lưỡi một con dao

đã hóa thành chiếc lưỡi.


Lazarus  ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍


Ông tiến vào phòng tôi như một vị thần

bước ra từ một bức tranh.


Trở về từ cõi gió, ông gọi tên tôi

với miệng đầy những dế –


mùi tử đinh hương và tro cốt xông lên

trên mái tóc. Tôi đợi


khi đêm đen tàn dần

vào những năm trước khi với tới


đôi tay ông, ngón tôi lần theo

những đường chỉ tay đứt gãy.


Bóng ông trên bóng tôi

in trên nền gỗ cứng. Và ta nhảy múa


như thế: Cha và con

thân thể ta như đôi chân


đung đưa

trên một chiếc ghế gãy.


(Pháp Hoan dịch từ nguyên tác tiếng Anh Time Maker từ tập thơ Burnings của Ocean Vuong)


https://phaphoan.ca/2019/06/17/hon-kieu-viet-nam-kissing-in-vietnamese-ocean-vuong/

22 Tháng Mười Một 2021(Xem: 96)