Đảng Vì Dân: Hoàng Sa, Trường Sa, mẫu số đoàn kết của người Việt Nam?/ Ts Nguyễn Nhã: bất cứ ai vô cảm với Hoàng Sa, Trường Sa đều có tội với Tổ tông và Dân tộc

21 Tháng Giêng 201412:00 SA(Xem: 7408)

Đảng Vì Dân: Hoàng Sa, Trường Sa, mẫu số đoàn kết của người Việt Nam?
image041-content 

Nguyễn Công Bằng (ĐVDVN)

Ngày 6/1/2014, báo Thanh Niên Online khởi đăng loạt bài “Hải chiến Hoàng Sa - 40 năm nhìn lại“ của tác giả Châu Minh Linh. Phần lớn những sự kiện về cuộc chiến đấu chống xâm lăng hào hùng này đã được nhiều người biết đến, song việc một tờ báo trực thuộc bộ máy nhà nước đương quyền chính thức công nhận sự hy sinh đầy ý nghĩa lịch sử này, với ngôn ngữ khách quan, thân thiện bên cạnh việc phổ biến nguyên văn nội dung Tuyên cáo của Bộ Ngoại giao VNCH ngày 19.1.1974Tuyên cáo ngày 14.2.1974 của Chính phủ Việt Nam Cộng Hòa, là một điều đáng để chú ý và ghi nhận.

Trước đó, đài truyền hình tỉnh Đồng Nai cũng đã chiếu bộ phim tài liệu mang tựa đề "Hải chiến Hoàng Sa 19-01-1974" được những người VNCH thực hiện, ghi lại trang sử hải chiến khẳng định chủ quyền đất nước.

Đây là một chiến dịch của đảng Cộng sản Việt Nam nhằm xoa dịu dư luận về những bất mãn nghiêm trọng của người dân đối với thái độ bất xứng của nhà nước đương quyền trước các hành động xâm lấn ngang ngược của Bắc phương; là một tính toán chính trị bắt buộc phải có để tăng cường bằng chứng về chủ quyền Hoàng Sa; hay là một cố gắng nhằm hòa giải, đoàn kết người Việt? Có lẽ rất khó để có một câu trả lời khách quan và chính xác khi chỉ nhận xét qua một vài sự kiện thời sự. Song dù vậy, mặt nổi của hình thái này rõ ràng đáng để được công luận quan tâm, khích lệ.

Trong thực tế, vẫn còn quá sớm để khẳng định rằng đây là một thái độ chính trị khách quan và cũng là một chủ trương công bằng về lịch sử của nhà nước đương quyền -- một yếu tố có thể được xem là khởi đầu cho tiến trình cải cách chính trị nào đó trong thời gian tới. Tuy nhiên, có lẽ với sự kiện này chúng ta cũng cần có một thái độ thích hợp tương xứng. Đó là, công nhận rằng việc tuyên dương lòng yêu nước và sự hy sinh của các chiến sĩ Việt Nam Cộng Hòa trong trận hải chiến Hoàng Sa của một số cơ quan truyền thông nhà nước Việt Nam hiện nay là điều đáng hoan nghênh. Loạt bài nhìn lại cuộc hải chiến Hoàng Sa đang nhớm lên một niềm hy vọng nhỏ là tinh thần khách quan lịch sử và công bằng trong chính trị -- nếu là sự thật và được biểu hiện một cách sâu xa, liên tục -- có thể sẽ ướm nét hứa hẹn cho một tiến trình hòa giải và đoàn kết dân tộc trong thời gian tới.

Hy vọng rằng những người lãnh đạo nhà nước hiện tại sẽ nhân cơ hội tưởng niệm lịch sử này để chủ động tạo dựng cơ hội hóa giải những mâu thuẫn đã có, hầu ở một ngày không xa, những người ở trong và ngoài đảng cầm quyền sẽ có thể nhìn nhau như là những người cùng có quan tâm chung về chuyện nước. Ở lăng kính đó, sự khác biệt về chính kiến sẽ không còn là lý do để thù hằn, triệt hạ lẫn nhau. Câu hỏi đặt ra cho toàn thể người Việt Nam là: nếu Ông Cha ta đã từng gác lại thù nhà để đoàn kết chống xâm lăng thì tại sao các thế hệ hôm nay không xem sự vẹn toàn lãnh thổ và tương lai một đất nước hùng cường là mục tiêu chung?!! Nhưng thiện chí hòa giải cần thiết được thể hiện rõ ràng từ cả hai phía, và cùng lúc.

Trước nhu cầu giải quyết các bế tắc nghiêm trọng về tình hình chính trị, kinh tế và xã hội, hơn lúc nào hết người Việt Nam cần gác lại mọi dị biệt, bất đồng để tạo điều kiện thuận hợp cho một tiến trình hòa giải và đoàn kết dân tộc. Tình trạng mâu thuẫn có thể không phải là vấn đề của nhiều người Việt song rõ ràng là những thành phần đang chi phối hiện tình chính trị nước nhà đang có những bất đồng cần được dung hòa, và nhiều mâu thuẫn cần được hóa giải. Khi nào người Việt Nam, dù là đảng nào và với chính kiến gì, vẫn đều có thể chia sẻ trách nhiệm cứu nước và giữ nước một cách bình đẳng, thì ngày đó Việt Nam mới có thể được vẹn toàn từ âm mưu xâm lăng, lũng đoạn của các thế lực bên ngoài.

Nước ta gặp nhiều khó khăn bấy lâu nay là vì hậu quả chiến tranh, bao gồm những định kiến chính trị cố chấp lỗi thời. Đã đến lúc để những người Việt yêu nước đến với nhau để cùng chung sức cứu nguy, bảo vệ và phát triển đất nước. Những ai cố tình đi ngược lại nguyện vọng chung của đại đa số nhân dân chắn chắn sẽ bị nhu cầu thăng tiến của quốc gia đào thải.

Điều quan trọng là muốn hòa giải và đoàn kết dân tộc, nhà nước đương quyền phải nhanh chóng chứng tỏ bằng hành động đối thoại đúng nghĩa với những người đối lập ôn hòa ở trong nước, trả tự do ngay cho những người bất đồng chính kiến đang bị giam tù phi lý, và tiến hành một cuộc Tổng Tuyển Cử Tự Do thật sự công bằng để thiết lập một chính thể dân chủ đa đảng pháp quyền. Chỉ có thiện chí cụ thể đó mới chứng minh được tinh thần tri ân thực sự đối với những người đã hy sinh anh dũng để bảo vệ Tổ Quốc Việt Nam.

Xin cảm ơn tác giả Châu Minh Linh và Ban Biên Tập báo Thanh Niên! Xin cảm ơn những lời phát biểu khí khái chân tình của những người Việt đầy lòng yêu nước từ các xuất xứ khác nhau.

Hy vọng sao tinh thần tưởng niệm các chiến sĩ anh hùng hy sinh trong cuộc hải chiến Hoàng Sa năm 1974, và Trường Sa năm 1988, sẽ là chất keo gắn liền những con người Việt sẵn sàng đặt quyền lợi của dân Việt và nước Việt lên trên hết.Những tử sĩ của hai chế độ khác nhau đã hy sinh vì công cuộc bảo vệ Tổ Quốc cần được trân trọng tri ân như nhau, từ mọi người và mọi phía.

Nhân dịp trân trọng tưởng niệm 74 chiến hữu Việt Nam Cộng Hòa đã hy sinh trong trận hải chiến Hoàng Sa (1974), xin được đồng thời nghiêng mình tri ân 64 chiến sĩ Quân đội Nhân dân Việt Nam đã hy sinh để bảo vệ Trường Sa trong trận hải chiến ở đảo Gạc Ma (1988) , và hàng chục ngàn tử sĩ đã hy sinh bảo vệ đất nước trong cuộc chiến tranh biên giới Việt-Trung (1979).

Tất cả là vì Việt Nam, và cho Việt Nam.

Viết nhân ngày tưởng niệm 40 năm hải chiến Hoàng Sa.

Nguyễn Công Bằng (ĐVDVN)

Nguồn: www.vidan.info

+++++++++++++

NHỚ NGÀY HOÀNG SA 19 THÁNG 1

 

Hãn Nguyên Nguyễn Nhã, tiến sĩ sử học

 

Thắm thoát đã 40 năm rồi! Tôi còn nhớ như ín đúng ngày mùng Ba Tết, tôi đang chúc tết ở nhà Giáo sư Nguyễn Đăng Thục, tác giả tác phẩm Tư Tưởng Việt Nam, nguyên Khoa trưởng (Hiệu Trưởng) Trường Đại Học Văn Khoa Sàigòn, tôi nghe Đài phát Thanh Sàigòn đưa tìn Trung Quốc dùng vũ lực đánh chiếm quần đảo Hoàng Sa, thú thật tôi thật sự xúc động.

Thật sự tôi cũng không hiểu tại sao tôi lại xúc động đến như thế.Bởi một người nghiên cứu lịch sử như tôi đã được rèn luyện tinh thần khách quan khoa học về những biến cố lịch sử mới có thể tiếp cận được sự thật lịch sử.Khi triệu tập một số người trong Ban biên tập thông qua ý kiến chuẩn bị một số Tập San Sử Địa đặc khảo về Hoàng Sa & Trường Sa thì cũng đã có người nêu ý kiến rằng Tập San Sử Địa phải giữ tính khách quan khoa học, đừng đưa vấn đề thời sự chính trị vào Tập san nghiên cứu, nhất là lại đưa ra một số báo nói về vấn đề thời sự chính trị như thế. Có người viện dẫn các báo, đài đang hàng ngày nêu lên trang báo tít lớn vấn đến thời sự “hải chiến Hoàng Sa”.

Tôi cũng liên tưởng ngay đến có lần một vị giáo sư dạy tôi về phương pháp sử học, tuy có khen nội dung các số tạp san đã xuất bản song đã phê bình lời lẽ thiếu khách quan trong Lá thư Tòa soạn mà chính tôi đã viết, mang tinh thần dân tộc, tinh thần yêu nước .Tôi nghĩ vị giáo sư khả kính ấy rất có lý, nhất là trong không khí học thuật ở Miền Nam lúc bấy giờ, tính thần “ phi chính trị” rất cao, song tôi không trả lời vị giáo sư ấy mà chỉ ậm ừ cho phải phép. Thật sự lúc bấy giờ tôi đã không”lý luận lý trí” mà chỉ “lý luận con tim”. Con tim có lý của nó, vậy thôi !

Trong buổi họp Ban Biên tập, tôi chỉ lắng nghe và tôi tuyên bố tôi sẽ suy nghĩ để quyết định như các số chủ đề khác, Lúc bấy giờ tôi cũng biết một số người thân thiết với “ Mặt Trận” trong đó có nhà biên khảo Đông Tùng, tên thật là Nguyễn Tư Hồng gốc Nghệ An, đã bị bắt đầy ra Côn Đảo; năm 1963 khi Chính quyền TT Ngô Đình Diệm bị đổ, ông mới được thả. Chính ông đã nhiều lần thuyết phục tôi rằng hiện Tập San Sử Địa rất có uy tín về học thuật, các cơ quan nhà nước từ Phủ quốc Vụ Khanh đặc trách Văn Hóa, Bộ Ngoại Giao, Bộ Thông Tin… đang nhập cuộc nghiên cứu về vấn đề Hoàng Sa, nếu Tập san ra số chủ đề không ra gì , sẽ mất uy tín. Tôi cũng chỉ ậm ừ, không trả lời, song trong bụng tôi lại thấy tự ái dâng trào, tôi lại quyết làm để xem ai hơn ai. Và con tim tôi đã thắng lý trí, tôi đã âm thầm gửi thư riêng đến các học giả ở trong và ngoài nước. Thật không ngờ chỉ trong ba thàng, nội dung có thể tạm hoàn thành một số đặc khảo về Hoàng Sa& Trường Sa.

Song, lý trí của tôi lại buộc tôi suy nghĩ, tôi quyết định không ra ngay số đặc khảo để bị mang tiếng là tham gia vào thời sự chính trị, mà sẽ ấn hành vào dịp kỷ niệm một năm mất Hoàng Sa. Thế là được mọi người tán đồng , nhất là có thêm thời giờ để làm cẩn thận hơn, nhất là về tôi có 4 bài viết trong đó có bài tham gia với tên Hoàng Việt Sơn trong bài Thư mục chú giải của Nhóm các anh Nguyễn Văn Hường, Lâm Vĩnh Thế, Nguyễn Nhật Tấn, Trần thế Đức ( về chuyên môn phải để là thư tịch mới đúng).

Ngày 20 tháng 1 năm 1975, kỷ niệm 1 năm thất thủ chứ không phải kỷ niệm Chiến thắng ngày 19/1, khi Trung Quốc dùng võ lực chiếm toàn bộ quần đảo Hoàng Sa, với tính cách Trưởng Ban tổ chức, tôi phát biểu giới thiệu GS Trần Văn Quế, đại diện 5 vị Quốc lão chủ tọa( trong đó có Nhà thơ yêu nước Á Nam Trần Tuấn Khải) phát biểu khai mạc Triển lãm Sử liệu minh chứng chủ quyền của Việt Nam tại Hoàng Sa và ấn hành Tập Sa Sử Địa số 29, đặc khào về Hoàng Sa& Trường Sa tại Thư Viện Quốc Gia, tôi quá xúc động khiến mọi người ôm nhau khóc ròng như Nhật Báo Sóng Thần hồi ấy đã đưa tin.

Cũng từ đó, không biết bao lần, tôi cứ nghẹn ngào rơi lệ khi có ai nhắc đến ngày 19/1. Ngay ngày 16/8/ 2012 khi tôi tham gia hội thảo tại Đại Học Harvard về Biển Đông do Hội Sinh viên Việt Nam tại Vùng Boston mở rộng tổ chức, khi nghe một vị nữ tiến sĩ Việt Nam hỏi các diễn giả về sự kiện Hoàng Sa ngày 19/1, tôi đã xúc động mà trả lời rằng câu hỏi của bạn đã làm nhói trái tim tôi và sau tôi được đọc một bài viết của một bạn trẻ với bài “ Một Tiến sĩ sử học đã rơi lệ trên đất nước Mỹ”. Bạn trẻ sinh viên du học ấy cũng nói rất cảm động và tự thấy xấu hổ chưa làm được gì cho Đất nước.

 Ngày 21/12/ 2014 vừa qua khi tôi nói chuyện về Chủ quyền VN tại Hoàng Sa & Trường Sa qua Hồ sơ tư liệu bằng tiếng Anh hơn 500 trang đã được hoàn chỉnh mà chưa có phương tiện phổ biến trên thế giới tại Đại học Melbourne ( Úc ), ngay khi tôi mở đầu buổi nói chuyện rằng vừa rồi xem Đoạn Video clips về Hải chiến Hoàng Sa do Đài Đồng Nai ở trong nước vừa mới phát, tôi lại liên tưởng đến câu chuyện kể trong một bàn ăn sau buổi nói chuyện về Hoàng Sa của Hội Kinh Tế Biển TP.HCM tổ chức, một sĩ quan hải quân có thuật lại rằng sau ngày Trung Quốc chiếm Hoàng Sa, có tổ chức một buổi liên hoan chào mừng “ Chiến Thắng Tây Sa”, đã mời Đoàn hải quân VNDCCH lúc đó đang có mặt ở Hải Nam. Đoàn có đánh điện về cấp trên rằng sẽ không tham dự. Cấp trên hỏi sao lại không tham dự thì Đoàn trả lời “Không muốn vỗ tay” Nhắc đến người Việt Nam bất cứ chính kiến nào cũng như thế, tôi lại nghẹn ngào rơi lệ. Cuối buổi nói chuyện một nữ du học sinh ờ Úc cũng lên phát biểu nhận xét về không khí vừa sôi nổi vừa quá khích gay gắt của một số cử tọa và đã ôm lấy tôi mà khóc.

 Và không hiểu tại sao ngay giờ này đây, viết đến đây nước mắt tôi cũng đang dàn dụa nghẹn ngào!

Rôi nghĩ nước mắt nghẹn ngào cho sự kiện ngày 19/1, ngày Hoàng Sa biết đâu sẽ làm cho người Việt Nam ở trong và ngoài nước , nhất là các bạn trẻ sẽ bừng tỉnh rằng suốt thế kỷ XX Việt Nam là nạn nhân của Thời cuộc quốc tế!

 

 Có lẽ lý lẽ con tim của một người công dân Việt Nam như tôi đã được tôi trình bày vào Ngày 18 tháng 1 năm 2003, khi tôi bảo vệ Luận án tiến sĩ:” Quá trình xác lập chủ quyền của Việt Nam tại hai quần đảo Hoàng Sa&Trường Sa, tôi đã phổ biến một bản văn bản:”Thử đặt Vấn đề Hoàng Sa dưới góc độ học thuật”, tôi kêu gọi các nhà nghiên cứu trên thế giới nhất là những nhà nghiên cứu, giới học thuật ở Trung Quốc cùng chia xẻ với tôi nguyện vọng đi tìm sự thật lịch sử. Tôi cũng kêu gọi giới trẻ Việt Nam học suốt đời, góp phần phát triển giáo dục đại học Việt Nam ngày càng chất lượng cao hầu xây dựng cho đất nước một nền kính tế tri thức phát triển trong thế kỷ XXI.Tôi cũng kêu gọi mọi người Việt Nam yêu nước ở trong và ngoài nước không phân biệt chính kiến, sắc tộc, tôn giáo, địa phương hãy quên và bỏ qua những hận thù trong quá khứ, hãy hướng về tương lai. Kế thừa truyền thống lấy chữ Tâm làm đầu mà năm 1992 khi làm phim Thăng Long Hà Nội Xưa, tôi cùng GS Trần Quốc Vượng đã khấn trước Đền thờ An Dương Vương ở Cổ Loa rằng “xin Đức Vua phù hộ cho sự hòa giải, hòa hợp dân tộc thực sự”. Tôi cũng nhắc qua một món nợ khác mà tôi phải trả là đem âm nhạc dân tộc, đem hát thơ vào trường học để giáo dục cho các thế hệ trẻ vừa để giữ hồn dân tộc, tạo lòng tự hào dân tộc, bỏ đi những xấu xí của người Việt Nam để mở ra một kỷ nguyên mới cho Việt Nam hùng cường.

 

 Nhân ngày kỷ niệm 40 năm Trận hải chiến Hoàng Sa 19/1, ngày Hoàng Sa của người Việt Nam bất cứ ở đâu, tôi xin thắp nén hương dâng lên các liệt sĩ đã bỏ mình trong trận hải chiến Hoàng Sa ngày 19/1/1974 và cũng xin nhắc lại lời nói không bao giờ quên trong nói chuyện cùng với nhà cựu ngoại giao Dương Danh Dy tại trường Đại Học Ngoại Thương tại Hà Nội năm 2011, khi tôi nói bất cứ ai làm cho Đất nước suy hèn đều có tội với Tổ tông và Dân tộc thì một nữ sinh viên đã phát biểu rằng “vậy thì bất cứ ai vô cảm với Hoàng Sa, Trường Sa đều có tội với Tổ tông và Dân tộc”.

 

23 Tháng Chín 2018(Xem: 257)