'Hàng trăm người' VN đã biểu tình phản đối Trung Quốc ở Sài Gòn hôm 10/5

03 Tháng Sáu 201412:00 SA(Xem: 2640)

 june_03_2014

'Hàng trăm người' VN đã biểu tình phản đối Trung Quốc ở Sài Gòn hôm 10/5

 Nguyễn Trần Sâm:

Hổ thẹn vì… tình đồng chí


Là những kẻ sinh ra trên mảnh đất Bắc Việt vào giữa thế kỷ XX, bao năm qua chúng tôi “được” hít thở bầu không khí thấm đẫm “tình đồng chí”. Dù có thể không được “vinh dự” trở thành đảng viên CS, nhưng ít nhất đã từng phải qua giai đoạn sinh hoạt trong đoàn thanh niên CS, một điều gần như bắt buộc đối với tất cả những ai muốn được đi học để có một cái nghề. Và trong khi sinh hoạt trong đoàn thanh niên CS, người ta gọi nhau là đồng chí. Rồi sau này khi ra khỏi cái đoàn ấy mà không “được” vào đảng CS, theo thói quen, người ta vẫn dùng cái từ “đồng chí” đó để xưng hô khi họp hành cho tiện.
“Và đặng cho – khi tiếng “đồng chí” – vừa mới gọi lên – cả trái đất – đều quay đầu – hưởng ứng.”
Mayakovsky, nhà thơ Nga Soviet, cũng như hàng chục triệu người sống trong các nước “xã hội chủ nghĩa” đã từng mơ như vậy. Cả thế giới sẽ vào đảng CS. Cả thế giới chỉ còn những người cộng sản. Những kẻ không xứng đáng là đảng viên cộng sản sẽ bị đào thải, sẽ biến mất khỏi mặt đất này! Khi đó, mỗi người CS đồng thời sẽ là nhà bác học, là công nhân, là nghệ sỹ,… Và để có được ngày đó, những người cộng sản sẽ làm cách mạng vô sản trên toàn thế giới, bắn bỏ, cắt cổ hoặc chôn sống tất cả bọn tư bản xấu xa.
“Chào các đồng chí! Khỏe không các đồng chí?” Ai ở cơ quan nhà nước Bắc Việt, và sau này là cả nước, mà chẳng thường xuyên được bí thư đảng ủy hay chi bộ, thay mặt cho đảng, đến hoặc đi qua chỗ làm việc để vấn an, khuyến khích, động viên, và gọi một cách khích lệ bằng từ “đồng chí”…
Tình đồng chí là thứ tình cảm cao nhất. Và xuyên quốc gia, không biên giới.
“Thắm thiết tình Việt-Trung-Xô – Đế quốc còn đầy mối lo…”
Người ta đã từng nhảy múa tập thể và ca như vậy...
Rồi bỗng một ngày…
Chúng tôi thấy người lớn thầm thì với nhau. Điều gì đó rất nghiêm trọng. Lắng thật kỹ thì thấy nói đến từ “xét lại”. Dù chưa hiểu nó là cái chi, chúng tôi đã cảm nhận thấy cái từ đó mang một cái gì đó thật bẩn thỉu, xấu xa và nguy hiểm. Cuối cùng thì chúng tôi, bấy giờ là những thiếu niên 14-15, cũng nghe thủng chuyện. Đó là ban lãnh đạo của nước đồng chí anh cả Liên Xô chính là lũ “xét lại”. Chúng tôi choáng váng, rụng rời. Nếu không có các đồng chí tuyên huấn nói với chúng tôi rằng dù những ông anh cả kia bị biến chất, nhưng vẫn còn các đồng chí Anh Hai ở đất nước đông dân nhất thế giới mãi mãi kiên trung và vô cùng sáng suốt, thì chúng tôi không biết sống ra sao nữa!
Vài năm sau thì nghe tin nước Anh Cả và nước Anh Hai choảng nhau dữ dội ở biên giới. Tất nhiên chúng tôi nghĩ rằng đồng chí Anh Hai chắc phải đúng hơn. Nhưng chúng tôi càng rối trí hơn, khi ở chính xứ sở của các đồng chí Anh Hai, những đồng chí trung kiên, thậm chí là phó chủ tịch đảng, bỗng trở thành kẻ thù của cách mạng và bị giết chết như những con vật hôi hám tanh tưởi.
Đến tháng 2 năm 1979 thì Anh Hai đánh thẳng vào nước ta. Đến lúc đó thì những đồng chí Anh Hai mãi mãi kiên trung và vô cùng sáng suốt bỗng biến thành kẻ thù nguy hiểm của dân tộc ta.
Tháng 3 năm 1988, tại bãi đá Gạc Ma, những người đồng chí này đã nã súng máy vào đội hình lính ta, giết gọn 64 chiến sĩ quân đội Việt Nam một cách dã man.
Đúng là vật đổi, sao dời. “Thế gian biến cải vũng nên đồi”. Cả đến cái thứ tình cảm tưởng chừng thiêng liêng nhất cũng biến thành mặt hàng thứ phẩm. Trước kia tôi hình dung ra khi một thanh niên hay thiếu niên đến từ một nước tư bản gặp tôi, nó sẽ phải ghen tị vì tôi được sống trong một đất nước mà những người lãnh đạo là những người đồng chí có lý tưởng cao cả. Còn nếu nó không biết ghen tị thì lại càng đáng thương. Đến khi Anh Hai đánh vào ta, giết dân ta, thì chính tôi cảm thấy xấu hổ khi hình dung ra phải đối mặt với một người bạn tưởng tượng đến từ một nước tư bản.
Một điều cũng làm tôi thấy lạ lùng nữa là trong quan hệ làm ăn, bọn kẻ thù Nhật Bản, Hàn Quốc có quan hệ sâu rộng với Việt Nam ta nhiều hơn hàng ngàn lần so với những người đồng chí Triều Tiên. Sao thế nhỉ?


****
Nhưng chưa bao giờ tình đồng chí làm cho chúng ta thấy hổ thẹn như những ngày này, khi các đồng chí Trung Quốc có hành vi cướp trời, cướp biển của ta. 
Bao nhiêu năm, chúng ta bị ru ngủ bởi “16 chữ vàng” và “4 tốt”, để cho ông anh đồng chí bày hết trò này trống khác nhằm hãm hại cả dân tộc ta. Để đến hôm nay, những tên đồng chí khốn kiếp này xâm chiếm lãnh hải của ta, đánh đập ngư dân ta, đâm thủng tàu của họ và của cảnh sát biển Việt Nam…
Những kẻ lưu manh nhà nước này nguy hiểm hơn bất kỳ kẻ thù nào, vì chúng là “đồng chí”!
Thật đau lòng, và cũng rất nực cười, một quan chức cao cấp của ta phải gọi điện sang cho người đồng nhiệm Mỹ để “mách” về tội của những người đồng chí Trung Hoa, hòng tìm kiếm sự bênh vực.
Hãy hình dung: quý vị có một nhà hàng xóm từng coi nhau hơn cả anh em ruột. Quý vị đã bao năm vênh váo với những kẻ khác vì có một nhà hàng xóm như vậy. Rồi một hôm, quý vị phải gọi đến một thằng mà xưa nay quý vị tuyên bố nó là kẻ thù, để mách tội thằng hàng xóm kia. Quý vị có xấu hổ không?
Tôi không nói là không được gọi thằng kẻ thù cũ để mách tội thằng bạn hẩu cũ. Gọi cũng được, và khi nguy cấp là cần thiết. Nhưng việc gọi chỉ có thể biện hộ nếu quý vị công khai thừa nhận sự ngu dốt của mình trong quá khứ, và đừng tự hào hão vì cái tình đồng chí rẻ tiền đó.
Đã đến lúc nên sống như những con người bình thường, với những tình cảm bình thường. Và đừng cho rằng cái tình đồng chí kia là tình cảm cao quý nhất nữa. Cao quý hay không thì nó sờ sờ ra đó!

 

Ts Nguyễn Quang A:

Trái tim nhầm chỗ để trên đầu


Không đứa trẻ Việt Nam nào không biết câu đánh giá “trái tim nhầm chỗ để trên đầu” về sai lầm của Mỵ Châu và vua cha đã dẫn đến thảm họa cho dân tộc. Đó là một nét hay trong Văn hóa Việt Nam: chúng ta biết tự phê phán mình. Và tư duy phê phán ấy phải được nuôi dưỡng, khuyến khích để tạo nên sức mạnh của dân tộc này.
Đáng tiếc chế độ toàn trị đã tìm mọi cách hủy diệt tư duy phê phán và trong cái tội tầy đình này với Dân tộc thì "cảnh sát tư tưởng" đứng ở vị trí hàng đầu. Cảnh sát thông thường cung cấp cho dân chúng những dịch vụ thiết yếu: buộc thực thi pháp luật, trật tự, sự bình yên, trấn áp tội phạm; để đổi lại nhân dân phải đóng thuế để nuôi lực lượng đó và trong bất cứ chế độ nào đều cần đến cảnh sát. Tuy vậy, cảnh sát tư tưởng, lực lượng phản động nhất, phản dân tộc và dân chủ nhất chỉ tồn tại trong các chế độ độc tài và nó không mang lại bất cứ giá trị nào cho xã hội ngoài sự hủy hoại và sự đồi bại.
Trong bối cảnh cảnh sát tư tưởng hoành hành, không lạ là rất rất nhiều người Việt Nam đã để nhầm trái tim lên đầu.
Một tay phóng viên nào đó của hãng thông tấn Nga, RIA Novosti, trong một bài báo nhân dịp Nga và Trung Quốc ký hợp đồng 400 tỷ USD về khí đốt, về việc Nga cung cấp cho Trung Quốc nhiều máy bay lên thẳng quân sự hiện đại, đã cho rằng “Hoàng Sa là của Trung Quốc”. Bài báo ấy đã gây sự phẫn nộ đùng đùng trên mạng và báo chí chính thống.
Rất nhiều người Việt nam đã học ở Nga, họ yêu nước Nga và vun đắp cho tình hữu nghị Việt-Nga (cũng thế với Trung Quốc). Rất đúng. Nhưng không ít người do để nhầm trái tim lên đầu đã tỏ ý tán thành những hành động của Sa hoàng mới với Crimea và Ukraina. Cảnh sát tư tưởng đi đầu: chỉ ngó cách đưa tin của TV và báo chí chính thống thì rõ.
Bài báo của tay phóng viên [Nga] kia cũng khiến nhiều người đặt nhầm trái tim lên đầu phải thức tỉnh. Nhân dân Nga vĩ đại là khác với chính quyền Sa hoàng mới và những kẻ bồi bút. Và nhận ra thế là điều tốt. Đừng trách cái tay phóng viên ấy, những người Việt Nam hãy trách chính mình: sao họ lại quên bài học mà đứa trẻ nào cũng biết (nhưng “nhờ ơn” cảnh sát tư tưởng nên họ, những người trưởng thành, đã quên mất rồi).
Đúng ¼ thế kỷ trước, tôi có dịp gặp ông Đỗ Mười, chủ tịch Hội đồng Bộ trưởng khi đó, để đề xuất cho chúng tôi mua lại món nợ của Việt Nam với Liên Xô có giá trị hơn 12 tỷ rúp chuyển nhượng (tỷ giá chính thống khi đó 1 USD = 0,6 Rúp chuyển nhượng). Ông bảo thế các chú định lừa ông anh cả à? Tôi bảo ông, bọn kinh doanh chúng tôi thuận mua vừa bán, chẳng lừa ai cả. Tôi đưa hợp đồng ra nói với ông rằng cái máy xúc đặc biệt này mà Nhà nước Việt Nam đã mua của ông anh cả theo nghị định thư có giá 500.000 rúp chuyển nhượng và tạo thành một phần của món nợ khủng ấy, còn tôi mua đúng cái máy đó chỉ có 5.000; chẳng ai lừa ai cả. Con số đó làm ông sốc, làm ông thức tỉnh. Tay phóng viên RIA Novosti đó nói bậy, hãy hiểu hắn và phản bác hắn nhưng không cần quá nhiều xúc cảm.
Trái tim để lên đầu tai hại thế đó: với dân thường đã là nguy hiểm, với các nhà lãnh đạo đó là tai họa cho dân tộc.
Việc nhà cầm quyền Trung Quốc ngang nhiên đặt giàn khoan HD-981 tại vùng thềm lục địa và vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam làm cho một số nhà lãnh đạo Việt Nam bừng tỉnh. Quá lâu họ đã đặt trái tim lên đầu và không nghe nhân dân những người đã thức tỉnh từ lâu. Cái mặt nạ 4 tốt, 16 chữ vàng đã rớt xuống tan tành. Và sự bừng tỉnh đó, việc đặt trái tim đúng chỗ và dùng cái đầu lạnh để phán xét, để kích thích tư duy phê phán, để xây dựng tình hữu nghị đích thực với Trung Quốc là một dấu hiệu hết sức đáng mừng. Tuy nhiên, vẫn còn nhiều kẻ ăn phải bùa mê, thuốc lú đang lấp lửng, chần chừ, luyến tiếc, thậm chí vẫn coi những thứ bùa mê ấy của nhà cầm quyền bành trướng là bảo bối phải giữ gìn. Cũng chẳng lạ, hóa ra họ toàn là cảnh sát tư tưởng và vài kẻ ăn theo!

Không rõ các đảng viên của Đảng CSVN để cho những kẻ lú lẫn như vậy lãnh đạo mình có cảm thấy xấu hổ hay không? Người tử tế chắc chắn phải xấu hổ. Những người còn lương tri trong hàng ngũ các đảng viên của Đảng CSVN, mà tôi tin còn khá đông, hãy đặt trái tim mình đúng chỗ và hãy lên tiếng, hành động, ngăn cản hoặc vô hiệu hóa ngay lập tức những kẻ như vậy đang lãnh đạo mình, nếu họ còn muốn có đóng góp tích cực nào đó cho đất nước và dân tộc. Khác đi, tiếp tục đặt trái tim nhầm chỗ, ù lì, vô cảm, cam chịu, không thức tỉnh, không xổ cái bù mê thuốc lú ấy ra khỏi mình, thì các vị cũng sẽ bị lịch sử vất vào sọt rác và bị ô danh với con cháu muôn đời. Đừng để điều đó xảy ra với các bạn.
Hãy để trái tim đúng chỗ, hãy thức tỉnh và đi cùng dân tộc. Chỉ có việc xây dựng nền dân chủ thực sự, từ bỏ chế độ độc tài toàn trị, xây dựng nền pháp trị hiện đại, tôn trọng các quyền con người, các quyền dân sự và chính trị của người dân mới là con đường tự cứu được các vị và là con đường cứu nước, cứu dân tộc, và cũng là con đường đưa đất nước tiến lên. Không liên minh để chống nước thứ ba, nhưng cần liên minh để bảo vệ đất nước.
Cơ hội ngàn năm có một để thoát Hán, để xây dựng tình hữu nghị đích thực, chứ không phải thứ hữu nghị “viển vông, lệ thuộc” với Trung Quốc (hay các quốc gia khác). Đừng bỏ phí cơ hội, hãy chung tay hành động cùng nhân dân./

10 Tháng Ba 2015(Xem: 7900)
Một không ảnh của Đồng Bằng Sông Cửu Long: Đồng Bằng Sông Cửu Long, bằng phẳng như tờ giấy với tỉnh thành nằm gọn giữa đồng ruộng, vườn cây ăn trái, vườn dừa và nước sông ngòi có màu bùn của phù sa.
30 Tháng Mười Một 2014(Xem: 6372)
Lời Toà soạn : Trong chức vụ Bộ Trưởng Nội Vụ của Chính Phủ VNCH , TS Lâm Lễ Trinh đã theo dõi sít sao cuộc chiến âm thầm chống Bắc Việt từ 1956 đến 1960 . Bởi vậy , nhận định của tác giả có giá trị đặc biệt . Bổn báo thành thật cám ơn tác giả .
10 Tháng Mười Một 2014(Xem: 4793)
Tác giả: Lý Gia Trung (Tạp chí Trung Quốc) [1] * Biên dịch: Nguyên Hải (Nghiên Cứu Quốc Tế) - Nguyễn Văn Linh nói, năm 1986, sau khi nhận nhiệm vụ Tổng Bí thư ĐCSVN ông quyết tâm vượt qua mọi sức cản, từng bước uốn nắn các sai lầm trước đây, khôi phục mối quan hệ hữu nghị với Trung Quốc. Trước hết là thuyết phục Trung ương ĐCSVN kiến nghị Quốc hội xóa bỏ các nội dung có liên quan chống Trung Quốc viết trong Hiến pháp...
06 Tháng Mười Một 2014(Xem: 5820)
Đến ngày hôm nay, các công trình nghiên cứu sâu rộng, công phu và khách quan của nhiều tác giả ngoại quốc vẫn chưa trả lời được câu hỏi kể trên. Về mặt khoa học, chỉ có một cuộc khảo nghiệm DNA hài cốt của Hồ Chí Minh, cố Chủ tịch nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa, đang được thờ phượng tại Ba Đình (Hà Nội) và cố Phó Bảng Nguyễn Sinh Sắc (thân phụ của Nguyễn Sinh Cung tức Nguyễn Tất Thành) đã được chôn cất tại Sa Đéc, tỉnh Đồng Tháp ngày nay.
30 Tháng Mười 2014(Xem: 6830)
Blogger Điếu Cày Nguyễn Văn Hải là một trong những tù nhân chính trị được thế giới biết đến nhiều nhất, với những tổ chức như Human Right Watch, Amnesty International và các chính khách như Tổng thống Hoa Kỳ Barack Obama từng kêu gọi trả tự do cho ông.
14 Tháng Mười 2014(Xem: 32959)
Ban Tuyên giáo Trung ương Đảng được cho là đã biên soạn và cho phổ biến tài liệu giải thích về cuộc gặp giữa lãnh đạo Việt Nam và Trung Quốc ở Thành Đô vào năm 1990 vốn đang gây ra nhiều đồn đoán trong dư luận. Truyền thông Trung Quốc, trong đó có Tân Hoa Xã và Hoàn cầu Thời báo, đã đưa tin rằng ở cuộc gặp nhằm bình thường hóa quan hệ hai nước này, các nhà lãnh đạo Việt Nam đã ‘sẵn sàng chấp nhận để Việt Nam làm một khu tự trị của Trung Quốc’.
09 Tháng Mười 2014(Xem: 3549)
Đó là lời mở đầu bài viết của Đại sứ Việt Nam tại Thái Lan Nguyễn Tất Thành "đáp" lại bài viết của Đại sứ Trung Quốc tại Thái Lan Ninh Phú Khôi trên báo Matichon của Thái Lan. Dân Trí xin được đăng tải. Trước tiên, tôi thấy rằng thông tin mà Đại sứ Ninh nêu trong bài để cho rằng Việt Nam "quấy rối" hoạt động của Trung Quốc thực chất là chép lại từ tài liệu ngày 08/6/2014 công bố trên trang mạng của Bộ Ngoại giao Trung Quốc.
05 Tháng Mười 2014(Xem: 47423)
Chính quyền Việt Nam giữ im lặng về việc một bức thư được lưu truyền trên mạng Internet gần đây được cho là của vợ cố Tổng Bí thư Lê Duẩn với những lời lẽ phê phán 'buộc tội' tướng Giáp là do ngại 'đụng chạm' tới một chủ đề 'nhạy cảm' theo nhà báo tự do, blogger Huỳnh Ngọc Chênh.
30 Tháng Chín 2014(Xem: 4462)
Mở đầu loạt bài nhìn lại 35 năm Cuộc chiến Việt Nam và nhìn tới nhân dịp 15 năm Washington và Hà Nội thiết lập quan hệ ngoại giao tháng 7/1995-2010, BBC Tiếng Việt giới thiệu với quý vị cách nhìn của Thượng nghị sĩ Jim Webb. Trả lời Phóng viên Hà Mi của BBC có mặt tại Washington DC, ông Jim Webb, người từng có thời gian phục vụ trong lực lượng Thủy quân Lục chiến của Quân đội Mỹ tại Nam Việt Nam trước 1975, nhận định rằng đây là một mối quan hệ có lịch sử phức tạp:
05 Tháng Chín 2014(Xem: 3791)
Nhân dịp kỷ niệm cuộc đấu tranh giành độc lập của người Việt Nam, BBC xin giới thiệu một số đoạn trích từ cuốn Hồi ký của Giáo sư Trần Văn Giàu về giai đoạn thành lập Thanh niên Tiền phong ở Nam Kỳ 1945.
02 Tháng Chín 2014(Xem: 4320)
Máy bay rớt năm 1966 tại Hố Bò. Anh phi công khu trục của không quân Việt Nam Cộng Hòa nằm chờ 40 năm trong lòng đất quê hương. Một chuyện MIA rất Việt Nam. Trải qua bao nhiêu gian nan. Tìm được xác người phi công trẻ và mai táng lại ngay tại địa phương. Cả làng cộng sản Hố Bó đi đưa đám.
25 Tháng Tám 2014(Xem: 3186)
Lời người dịch: James Foley, 40 tuổi, là nhà báo làm freelance cho AFP và GlobalPost (trang web chuyên tin quốc tế có trụ sở ở Boston). Sinh ở New Hampshire, Foley từng dạy cho tổ chức NGO Teach for America nhằm xoá bỏ bất bình đẳng trong giáo dục trước khi làm báo.
17 Tháng Tám 2014(Xem: 4132)
Nhiều người Việt chúng ta đang trông chờ một nhân vật có khả năng trở thành Lãnh Tụ hay một Minh Quân để lèo lái con thuyền Quốc Gia ra khỏi vũng lầy khủng hoảng triền miên do chế độ độc tài Cộng sản gây ra trong gần 8 thập niên qua.