Thơ Xuân Mai / Bút ký Đào Như

05 Tháng Hai 20157:19 CH(Xem: 3231)

Thơ Xuân Mai / Bút ký Đào Như

 image077
Áo hoa nhuộm cả con đường

Bằng lăng tím nở mộng thường xanh xao

Hà thành mây trắng trời cao

Theo em bước nhỏ dạt dào con tim

 

Em ơi! tôi mãi kiếm tìm

 

Từ trong tiềm thức dáng em lụa là

Cho tôi một gánh hàng hoa

Để tôi gánh cả bông hoa biết cười

 

Cô nàng bé nhỏ tôi ơi!

Trong đôi mắt ngọc rạng ngời ánh sao

Đường hoa ai có bước vào

Nghe con sáo sậu trên đầu hát ca

 

Yêu ai yêu cứ như là !!!!

TRUYỆN THƠ TÙY BÚT  - "NHẬT BÁO VĂN HÓA-CALIFORNIA" THỨ SÁU 06 FEB 2015

Em như một đóa hoa cười

image077

Xuân Mai Đặng

Sớm mai ở cửa nhìn trời

Hơi sương còn đọng hoa cười gió đông

Con đường phố cổ cong cong

Mái đình ủ nét rêu phong thẫm mầu

 

Những bà quang gánh áo nâu

Đôi vai kiũ kịt hai đầu thúng xôi

Hàng quà sáng bốc thơm hơi

Khoai, ngô, sắn luộc chè tươi cốm vòng

 

Chả chiên,giò lụa xôi phồng

Gà quay xá xíu lạc vừng ngậy thơm

Những xe bán phở, cháo cơm

Mì khô, nước vối đượm hương quê nhà

 

Nhũng cô gái gánh hàng hoa

Mời chào đon đả nét hoa tươi cười

Cô nàng má thắm kia ơi

Sen hồng chớm nở nụ cười xinh xinh

 

Làn môi ánh mắt đa tình

Hoa hồng,hoa huệ dáng xinh nuột nà

Cúc vàng thơm ngát hương hoa

Mẫu đơn, thược dược điểm pha sắc mầu

 

Thủy tiên nở cánh trắng phau

Nhụy vàng óng ả đượm mầu kiêu sa

Như bàn tay ngọc tiên nga

Tỏa hương thanh khiết mùi trà Quan Âm

 

Chạnh lòng nhớ một khúc ngâm

Người em Hà Nội thương thầm câu ca

Phải lòng ánh mắt thiết tha

Nụ cười nửa miệng chan hòa yêu thương

 

Theo em qua những nẻo đường

Em nghiêng vành nón tóc buông vai gầy

Tôi nhìn bóng dáng thơ ngây

Thương người em nhỏ lòng đầy vấn vương

 ++++++++++++++++++++++++++++++++

 Họp mắt đêm cuối năm
image080

Đào Như

Cuộc họp mặt càng về khuya càng vui nhộn. Đôi khi cuộc vui lại trầm xuống. Có lẽ đó cũng là vị của rượu. Sau cơn say là cơn buồn, mệt mõi, chán chường và nước mắt…

  Nguyên Trung tá Đồng,‘Đại bàng’ gia chủ lên tiếng phàn nàn:

    - Gọi các ông đến ăn tất niên với tụi này mà sao khó khăn! Ông này tới ông kia bắt chước nhau thối thác. Sao sợ đến nhà tôi hả? Hay chê chỗ ở của tôi đen đủi hôi hám? Tôi biết điều lắm chứ tôi có họp anh em ngày 30 đâu. Hôm nay mới 29. Ngày 30 tôi để dành cho anh em với gia đình. Còn hôm nay là tình nghĩa anh em mình. Lâu lâu phải họp một lần để nhìn lại mặt nhau. Lâu quá mà không gặp nhau, quên cả mặt mũi nhau, rồi hiểu nhầm nhau. Kẹt lắm.Thời buổi này chuyện đó dễ xảy ra lắm…Ở trong nước, có kẻ, Viêt cộng chưa đến đã cuốn gói co giò mà chạy theo đôla. Bây giờ thì họ to bự ra. Toàn là lãnh tụ! Toàn là Chủ tịch công đồng người Việt. Ngon lành lắm bọn công thần, bọn tay sai…Bọn nào cũng có một lực lượng đứng sau lưng. Họ quên cả họ là ai, và cả một thời quá khứ ở trong nước…

  Sau câu mở đầu của Trung tá Đồng, đại bàng gia chủ, các anh em trong buổi họp tiếp tục tự tiện trao đổi với nhau. Có người vụt nói:

      - Lãnh tụ? Lãnh tụ của ai? Ai là quần chúng của các ông? Ôm tiền, của, chạy khỏi nước từ hồi 75 mà họ không thành lập được một Chánh Phủ Lưu Vong. Hóa ra mình là một lũ vô chính phủ, đầu Ngô mình Sở, lan bạc xứ người, tha phương cầu thực đấy à? Hơn 20 năm chỉ biết bị gậy hành nghề tỵ nạn, chưa thành lập nỗi một Trung Tâm Văn Hoá. Lãnh tụ! Đoàn thể! Đảng phái…nghe mà…

      - Ồ! Cái đó cho nó qua đi! Chuyện đó cũng khó lắm! Ngán lắm! Chết người như chơi! Đừng có đụng đến …

      - Thôi nói gì thì nói sau…bây giờ thì làm một cái cho hết đi nào “một trăm phần trăm”, Trung tá Đồng ra lệnh.

      - Thưa ‘Đại bàng’,Canadian pha đặc sệt, nâu như áo mấy ông sư Ấn Quan, ngập ly thế này mà cứ theo quân

lệnh ‘một trăm phần trăm’ chắc chết các em mà thôi!

      - Cuối năm mà nói gì nghe yếu xịu vậy? Rán lên. Làm nhanh lên...kẻo quản-giáo nó đến bảo chuyển trại, dọn láng thì bỏ mẹ. Mất vui...À mà này, nói thật, khi nhìn thấy mấy chai Canadian là tôi nhớ lại trận Bình Giã. Đang đánh nhau với Việt cộng, nghe trực thăng của mấy thằng Mỹ bay đến lùng bùng ở trên trời là biết có tiếp liệu. Nó thả dù mấy thùng đạn, trong đó có pháo 81. Nó cho hay như vậy. Khi lính mang vào khui ra, trong mấy chục thùng tiếp liệu nó thả xuống có một thùng có mấy chai Whisky Canadian trong có lời chúc tụng ông tướng Bùi Hữu đang trực tiếp chỉ huy tại mặt trận. Đéo mẹ, mấy thằng Mỹ ‘rởm’! Mà nghĩ lại, tụi nó cũng chơi sang đấy chứ. Tụi nó giúp ta tái chiếm Bình Giã hai lần. Không có thủy-quân-lục-chiến Mỹ tiếp sức năm 1965, ta cũng hụt hơi...

      - Vậy là anh có tham dự trận Bình Giã?

      - Thôi quên cái chuyện quá khứ thời chiến tranh đi. Bây giờ thì mình uống, mình nói chuyện hiện tại, mình nói về tương lai…

      - Hiện tại là con số không. Không có gì để mà nói cả…

      - Tương lai là con số âm. Sống vô vọng, như lục bình trôi sông. Không biết tương lai mình đi đâu về đâu. Mình không làm chủ được mình. Khốn đốn. Nghèo quá. Tối ngủ không có được cái đít của con đàn bà để ôm mà ngủ cho có bạn. Nửa đêm thức giấc sờ soạn một mình…

      - Bà ấy đâu?

      - Bà nào? Ông ấy qua Mỹ có một mình. Vợ con qua Mỹ hối 80. Ông ta đang chiêu hồi vợ con. Nhưng khó lắm. Các con lớn rồi, có nghề, có gia đình, có cơ ngơi. Tụi ấy gặp ông có chào bằng cha đâu, tụi nó cứ gọi Dady. Vợ thì nghe đâu chi ấy cũng đã bước thêm bước nữa lâu rồi. Thì cũng phải hiểu cho người ta chớ ‘thân gái dậm trường…’, vượt biên một thân một mình với bầy con nhỏ dại

      - À! Như vậy vượt được biển thì lại sụp mương!

      - Coi chừng đấy. Đừng có lạc quan. Ông ấy thì sụp mương. Đến lượt mình thì sụp lỗ chân trâu mới bỏ mẹ đấy!

      - Úi chà! Còn anh Đinh đâu rồi? Tôi gọi ba lần ông ấy không có ở nhà. Tôi có nhắn lại trên máy không hiểu ông ta có thèm nghe không?

      - Ông Đinh nào?

      - Trung tá Đinh Khắc!

      - Ông ấy đi giao hàng pizza nửa khuya, ông bị một thằng Mỹ đen bắn, trên đường Clark gần đây.

      - Ông ấy chết rồi sao?

      - Ông ấy không chết, còn nằm trong viện.

      - Sao mà ông biết chuyện đó?

      - Đi họp với các anh em trong Nhóm Điều Trị Tập Thể- Câu Lạc Bộ 309.81- nghe anh em bảo thể. Rồi hôm ấy anh em xin giải tán buổi họp, chạy đến thăm ông ấy. Ông ấy còn xanh xao lắm, còn trong trạng thái khiếp sợ. Ông ấy bảo với anh em mình là nên thận trọng. Ở trong nước, mình ngán thằng Cộng sản làm ẩu đã đành, nhưng đến nước người mình cũng phải biết sợ mấy thằng chụp giật, bọn tay sai, đâm thuê chém mướn, và nhất là bọn người mà ông nhà báo Mỹ, Ted Kopel, gọi là bọn Vietnam Mafia, vì đồng tiền bát gạo mà nó chụp cho người ta cái mũ cộng sản hay thiên cộng, rồi nó ám hại, làm chuyện vô luân khác nữa… Cũng giống anh, ông ấy bảo các anh em nên bảo trọng tinh thần và thể xác đừng để ‘sụp lỗ chân trâu’.

   - Ông ấy có một thời là Trưởng Phòng Hành Quân Cao Nguyên đấy. Sĩ quan tham mưu của Tướng Ngô…gì đó…

   -  “Đời mà đến thế thì thôi!”!

   - Ông ấy tốt nghiệp võ bị quốc gia Dalạt đấy à?

   - Không phải! Trung tá Đinh Khắc là dân Aiglon (Albert Sarraut) Hà nội, di cư vào Nam tiếp tục học ở Chu văn An, đậu tú tài năm 62 bị động viên đi Thủ Đức. Đi tù cải tạo ngòai Bắc 10 năm chẳn. Đến mỹ thuộc diện H.O.2 năm 1992. Có phải như vậy không Trung tá Lợt?

   - Ông Lợt ngủ rồi!

   - Lại một tên “bỏ quên súng mũ, ngủ quên đời”. Coi bộ vật lộn với cuộc sống trong mấy năm qua, ông ấy cũng mỏi mệt rồi…

   - Ông cày kỹ lắm. Đứng rửa chén cho hai nhà hàng…

   - Thì phải vậy chớ, biết làm sao bây giờ, ăn tiền già đâu có đủ để mà sống qua ngày, chưa nói đến cha mẹ con cái còn ở quê nhà. Không ai xin tiền mình cả. Ai cũng tự ái. Nhưng mình cũng phải biết nghĩa vụ làm con làm cha làm ông nội ông ngoại chớ. Mình là kẻ ở trong chăn biết chăn có rận mà. Mình phải hiểu họ khổ biết chừng nào. Cũng như ông Lạt, tôi cũng ăn tiền già, cũng đi rửa chén trong tiệm phở, như các anh biết đấy. Trung tá Đinh thì đi giao Pizza. Nhiều lúc nhận thù lao của thực khách, mặt anh ấy cứ cúi xuống. Tôi cứ khuyên mãi “Cánh hoa rụng chọn gì đất sạch”. Bây giờ bị tụi nó bắn mà còn sống. Thôi thì cứ vui đi. Thì cứ lạc quan như kiểu Đông phương, Tái Ông mất ngựa. Bị tên gian ác kè súng vào ba sườn bắn cái đùng mà còn sống nhăn răn. May thật là may. Đời anh ấy số đỏ thật!

    - Năm 93 tôi đến Mỹ, gặp anh Đinh. Anh ấy ôm hận thằng Cộng sản lắm và cả thằng BBC London nữa. Ông ấy gặp tôi trên đường Argyle tai Uptown Chicago, mặt ông ấy đỏ bừng lên, ông ta hỏi tôi:

     - Sao bây giờ ông mới qua?

     - Từ từ đi. Trứơc sau gì cũng đến Mỹ. Mà tôi qua cũng sóm đấy chứ, Sau anh có 9 tháng…

     - Hồi ấy tôi đi vội quá, tôi bán đổ bán tháo mấy mẫu cà phê ở Blao cho thằng Uy viên tỉnh có 500usd. Anh biết cà phê tôi lựa giống Phi châu và sắp sửa thu hoạch đó anh. Ai bảo thằng đảng viên nào mà không có óc tư hữu tài sản.

      - Cái óc tư hữu nó dính chặt trên cáí gêne, trở thành bản năng của con người từ ngàn xưa như 4 món nhu cầu  sinh lý- ăn, ngủ, đụ, ỉa…vậy! 

     - À mà còn cái này nữa. Anh thì tôi không biết sao, tôi thì bị tụi nó lừa một cách bỉ ổi!

     - Tụi Việt cộng thì ai nó lại chả lừa!

     - Không! Không có phải thằng Việt cộng, mà mình bị thằng hồi giờ mình tin nó, nó lại lừa mình mới tức chớ! 

     - Thằng nào?

    - Thằng BBC London đấy! Anh có nghe không suốt trong nhiều tháng, lúc mình vào interview để đi Mỹ, những năm 90-91 trong bản tin buổi chiều lúc nào thằng BBC London cũng lãi nhãi là ông tướng Nguyễn Khoa Nam vuợt biên. Ông trôi giạt trên biển. Nhưng ông liên lạc được tàu ngoại quốc và đất liền là nhờ trên tay ông lúc nào cũng giử máy liên kết tầm xa Motorolla của quân đội. Mặc dầu bị trôi giạt trên biển rất lâu nhưng máy liên kết tầm xa của hãng Motorolla lúc nào làm việc cũng đầy hiệu năng. Nhờ thế mà Tướng Nguyễn Khoa Nam đã đến Mỹ. Hiện thời tại Cali còn có cái cổng giống như khải hoàn môn người Việt xây cất để chào mừng Tướng Nguyễn Khoa Nam còn sống và đến được Mỹ. Anh thấy nó nói láo khoét chưa? Khóac lác chưa? Mà hồi đó mình vẫn tin nó cũng lạ thật.

   Trung tá Lợt vừa thức dậy vừa dụi mắt, ông vừa nói:

     - Trung tá Đinh sai. Lúc ấy tôi cũng như ông Trung tá Đinh, cũng nghe BBC London nó lãi nhãi hằng tháng vậy. Nhưng phải hiểu là nó đang làm business. Các ông thấy nó nói dối một cách trắng trợn. Nó nói dối mà ai cũng biết là nó nói dối. Đó là nghệ thuật làm business của tụi nó. Một cách quảng cáo. Trước ngày 26/6/75, ngày chúng mình trình diện tai Saigòn để đi tù cải tạo, ai cũng biết là Tứơng Nam, tư lệnh Quân Đoàn 4, Quân khu 4, tuẩn tiết vào đêm 30/4/75. Ấy thế mà nó cứ rêu rao là Tướng Nam còn sống, vuợt biên, bị lạc trên biển. Nhưng đừng quên luôn luôn nó nhắc tới tên cái máy liên kết tầm xa của hãng Motorolla như bùa hộ mạng của Tướng Nam.

    - Tại sao vậy?

    - Vì lúc ấy hãng Motorolla đang mở những trung tâm sản xuất và ráp nối và thu nhận hàng chục ngàn nhân công tại Trung quốc và họ cũng đang ký kết vôi chính phủ cộng sản Việt nam, họ sẽ mở những trung tâm ráp nối theo kiểu gia công và họ thu nhận hàng ngàn công nhân làm việc cho họ. Biết đâu, muốn nâng cao thị trường mới tại châu Á, hãng Motorolla cho đài BBC London vài triêu dollars hay cả chục triệu đollars, không chừng, để quảng cáo cho nó. Dĩ nhiên bọn BBC dại gì mà bỏ cái ‘món hờ’ lớn như vậy.

     - Nói như anh vậy mình là con vật hy sinh cho tụi nó hốt bạc à? Thằng đế quốc Cộng sản cũng như thằng đế quốc tư bản, chỉ vì lợi nhuận mà hy sinh mình tàn bạo như vậy sao?

     - Thằng nào cũng là thằng đế quốc cả. Không là đế quốc hôm nay, thì nó cũng mơ trở thành đế quốc ngày mai. Ngay cả thằng Việt cộng ta cũng ước mơ lắm đấy! Nó bị “mắc cổ”! Chớ không, nó nuốt trửng Kampuchia trong những năm 80 rồi.

    - Còn anh này là anh nào đây? Sao ngồi nín thinh vậy? Sao lại khóc?

    - Chắc là say rồi, đi đái và lấy nước rửa mặt cho tỉnh táo…

    - Không hiểu tại sao khi con người ta say, người ta trở nên dễ mủi lòng, dễ khóc…

    - Tôi không say. Tôi thương ông Đinh, những năm 60 ông là Tiểu đòan trưởng của tôi. Lúc đó tôi là Trung úy liên toán trưởng viễn thám của Tiểu đòan. Ông nắm tiểu đoàn mẫu mực lắm. Lính thằng nào cũng thương ông ấy. Ông ấy sạch!

    - Thì ở đây có ai ghét ông đó đâu, ai cũng biết Trung tá Đinh Khắc, là vị chỉ huy sạch ở trong nước, nên tới Mỹ ông phải đi chùi nhà, bán Pizza…Biết đựơc rủi ro của ông ấy như vậy, ngày mai anh em nào chưa thăm anh ấy thì tập họp tại đây với tụi này đến thăm ông ấy.

    - Thôi đứng dậy đi đái đi. Rửa mặt rửa mày tỉnh táo rồi trở lại đây làm tiếp.

    - Trong nhà tiêu hình như đang có mấy tên. Thôi làm đại trong lon la-de lớn này đi rôì đi đổ sau…

    - Coi kìa, đứng lên chớ, đâu có thể ngồi chè hẻ như vậy được…

    - Cha! Hơn ba năm bị vùi dập ở Lý bá Sơ mà trông cũng còn “ngầu” dữ a! Chắc được bà xã thương lắm!

    - Bề nào cũng mừng cho anh ấy! Tôi thì chịu! Có lột da tôi đi nữa cũng ngốc đầu không nổi…

    - Anh nói tôi mới nhớ, sao không thấy bà Chị đâu?

    - Cho đi vacation rồi. Về Việt nam thăm mẹ và ăn tết bên ấy luôn…

    - Bà cụ còn?

    - Trời thương, Bà cụ vẫn ở khu phố Hai Bà Trưng, Hà nội…

    - Anh đi làm chui dữ quá có ngày ông ngã đùng ra đấy…

    - Ôi có ngã xuống thì cũng phải thôi! 70 tuổi rồi! Còn gì mà tiếc! Anh thấy đó về thăm mẹ không lẽ đi về bàn tay không?

    - Tôi biết dù sao cũng mang tiếng Việt kiều…

    - Không phải như vậy đâu. Các anh chỉ đoán mò mà không hiểu tình đời. Bà ấy xa mẹ từ năm 1954. Bây giờ về lại thăm mẹ ít ra cũng có cái gì là cụ thể hóa lòng thương nhớ công ơn sanh thành nuôi dưỡng của mẹ chớ. Mà sao các anh lại vặn vẹo lắm thế? Quê mình thì mình về. Quê bà ở Hà nội thì bà về thăm mẹ ở bà ở Hà nội chứ. Có gì đâu mà Việt kiều Việt cộng? Các anh xem nè, hai bàn tay tôi chai cứng. Đứng rửa chén sáu giờ một ngày, từ thứ Tư đến Chủ Nhật. Dành dụm tí đỉnh gửi cho mấy thằng con trai lớn còn ở lại, cho tụi nó mua xe Honda để chạy xe ôm hay xe kéo gì đó cho tụi nó nuôi vợ nuôi con. Còn tí đỉnh cũng dành cho bà ấy về thăm mẹ. Sống với nhau phải có tình nghĩa chứ. Bà vất vã biết là dường nào trong lúc tôi đi tù cải tạo ở Phú quốc, rồi chui vô Khám lớn Chí Hòa, rồi bị đày ra Hòang Liên sơn, Cổng trời, Lý bá sơ, v.v..

     - ‘Đại Bàng’ khóa mấy Đalạt?

     - Cha này nảy giờ ở đâu mà nhào ra hỏi câu trật đường rầy vậy? Tôi thì khóa 5, Anh Lợt khoá 8. Trong Câu Lạc Bộ mình còn hai tên nữa trẻ hơn: Tới, Trung tá Dù, và Hân, người Việt gốc Hoa. Tên Hân này tốt nghiệp Võ Bị Đalạt lại được chuyển sang ngành Cảnh Sát Dã Chiến. Chỉ huy trưởng lực lượng cảnh sát dã chiến, rượt Việt cộng chạy có cờ tại các tỉnh Miền Tây. Sau 75 đi tù cải tạo tại miền Bắc mút mùa, gần 14 năm đấy! Tên này cũng một tay business, trước 75 một trong những tay trùm Cốc Mễ Miền Tây. Qua Mỹ mới có ba năm lập ngay công ty Trần Corporation, sản suất sữa đậu nành. Gặp hắn tôi khen là làm ăn hay lắm. Hắn cười cười ‘thì cũng xạm xạm’. Nghĩa là tạm tạm đó chưa có giàu to.

   - Còn anh này nữa, làm nhanh lên chớ. Đâu sợ thiếu mồi. Sao trông dàu dàu vậy? Nhớ về Vùng Ba Biên Giới hả? Tay này là đại úy Lực Luợng Đặc Biệt, có nhiều lúc hành quân song song với quân đội Mỹ. Đôi khi được tiếp liệu thực phẩm của cả hai chế độ Việt Mỹ! Năm 1972, đóng ở Vùng Ba biên Giới gần Hạ Lào. Tiếp tế và vận chuyển toàn bằng trực thăng. Rồi Việt cộng dùng đặc công, đánh úp lấy đồn. Bị tụi nó bắt sống và đuợc khai báo là tử nạn và mất tích. Vợ ở nhà lãnh tiền tử. Năm 1984 được lệnh tha từ Nghệ Tĩnh, lù lù trở về nhà như con ma vậy! Tội chị vợ thiệt thà hỏi‘anh thật hả anh? Phải đâu nà!’. Rồi hai vợ chồng ôm nhau khóc chẳng ra lời!

Câu chuyện đến đây nghe chừng ai cũng hơi ‘đã’ quá rồi. Ai cũng liêm diêm. Có người vụt nói:

    - Sứa’ thế này làm sao lái xe về nhà nổi đây?

    - Không có vấn lái xe về nhà khuya nay. Đưa tất cả chìa khóa xe cho thằng con tôi giữ. Ngủ lại đây, mai

sáng mới về. Con tôi đã gọi điện thoại về nhà quí vị, báo cho các bà hay các bà yên tâm rồi…    

    - Thấy anh em họp mặt ăn uống sum vầy với nhau làm tôi nhớ đến thiếu tá Nam. Tội ông ấy. Năm 1994

ông chết lạnh dưới một mái hiên tại vùng Uptown/Chicago này. Chết giữa ban ngày. Ông chết như một tên vô

gia đình, vô tổ quốc..

    - Thật sự tôi không có cái vinh dự được gặp ông ấy trước khi ông ấy chết, nhưng tôi đến Chicago ba tháng trước khi ông ấy chết. Đám tang ông ấy tôi có đưa.

    - Ông ấy đáng lẽ qua Mỹ theo diện H.O. Nhưng vì ông cũng nôn nóng quá và ông cũng không hiểu người Mỹ có thực lòng đưa mình qua Mỹ không? Cho nên ông vụt đi trước theo diên đoàn tụ do con ông ấy bảo lãnh vào năm 1989. Tuy nhiên, sau khị đến Mỹ ông ta vẫn được nhìn nhận như người tị nạn, nghĩa là ông ăn tiền già và cá thẻ Medicaid số 91. Ông ta có bịnh suyễn kinh niên mà lại cao huyết áp nữa. Hôm ấy ông ta lên cơn suyễn. Con cái đi làm, ông ta một mình lội tuyết đi khám bịnh. Đáng lẽ thấy ông ta như vậy thì cho ông ta nhập viện cấp cứu, cho ông ta thở dưỡng khí, đằng này bác sĩ lại cho toa và bảo về mua thuốc uống. Trên đường về lạnh dưới không độ, ông ta đứng trốn lạnh dưới mái hiên ở đường Lawrence cách nhà ông ta 100 thước. Bất ngờ lên cơn suyễn nặng quá. Thiếu dưỡng khí. Trụy tim mạch. Ông ta ngã ra chết. Xe cứu thương có đến chở vào bịnh viện .Muộn quá rồi. Không ai cứu được cả. Khì ông chết Public Aid Department của Illinois State có cho ông ta một cái quan tài. Hội Người Việt hợp tác với gia đình chôn cất ông ta…

  - Thiếu tá Nam là tiểu đoàn trửơng tiểu đoàn pháo binh. Đi tù cải tao tận ngoài Bắc gần mười năm. Ông ta chết hụt nhiều lần. Năm 1971, ông tham chiến hành quân Lam Sơn 719…

  - Cả đời cống hiến cho tổ quốc, đến lúc chết thật là cô đơn. Chết như một kẻ homeless. Đến tụi mình cũng vậy thôi!

  - Thôi bỏ đi Tám. Say rồi hả? Sao hạ giọng “xề” nghe buồn quá vậy? Rán quật khởi lên lần chót xem nào..

  - Ấy chà! Sao lạ vậy. Ô! Ông uống nhầm lon nước đái của ông mới đái hồi khuya. Thôi thì cũng được. Đứng dậy đem đổ đi, rửa miệng rửa mồm. Rồi ra đây ngủ với anh em. Bốn giờ sáng rồi. Ai cũng ngủ thẳng cẳng cả. Vẫn còn may đấy, ông uống nhầm nước đái của chính mình khi đến Mỹ. Chớ tôi nghe có người bảo có một ông Chánh án Sàigòn chạy không kịp ở lại bị tụi nó bắt ở tù khám lớn Chí Hoà. Ông bị bị bắt đi khiêng thùng phân đem đi đổ hằng ngày. Ông ấy có viết vài câu tự thán: Ai bảo chậm chân ở lại. Thật xứng đáng ăn cả thùng phân cũng ăn. Chớ nói chi đổ phân...

  - À! Ở ngoài tuyết bắt đầu rơi. Trời lạnh đa. Kéo chăn lên phủ kín giùm cái ngực Trung tá Lợt, ông bạn già của tôi. Ngủ ngon nhé...

    Khuya hôm ấy, ‘Đại bàng’ cũng loay hoay tìm một chỗ nằm cùng các bạn…trên vùng đất lạnh… 

 Đào Như

Oak park, Illinois ,US thetrongdao2000@yahoo.com

                                Lập Đông- Cuối Năm Bính Tý-1996

02 Tháng Tám 2018(Xem: 271)
15 Tháng Bảy 2018(Xem: 322)
08 Tháng Hai 2018(Xem: 646)
18 Tháng Giêng 2018(Xem: 826)
26 Tháng Mười Hai 2017(Xem: 728)
26 Tháng Mười Một 2017(Xem: 628)